Trang chủ / Tâm sự / Tình yêu, với ai đó là những gì đẹp nhất nhưng sao với tôi lại khó khăn đến vậy!

Tình yêu, với ai đó là những gì đẹp nhất nhưng sao với tôi lại khó khăn đến vậy!

Tôi tự hỏi, mình đang làm gì trong mối quan hệ lưng chừng này. Tại sao mình lại bị mắc kẹt ở nơi vô hướng thế này? Tôi đang chờ đợi điều gì chăng?

Loading…

Tuổi 25

Không quá sớm cũng không quá muộn để bước vào một cuộc sống mới. Đối với những cô nàng hãy còn đơn lẻ và đang bay nhảy ngoài kia thì đây là cái tuổi đẹp nhất, không chút lo ngại mà cứ thế ung dung với đời. Còn đối với những ai đã có cho mình một người kề vai sát cánh, thì tuổi này nhiều thứ để lo nghĩ biết bao. Nhất là nỗi sợ về sự già nua và ác mộng bước sang tuổi 26.

  • Anh ơi, anh đã có dự định tương lai cho hai đứa mình chưa?

  • Sao vậy em, có chứ, lúc nào chẳng nghĩ

  • Vậy em còn phải chờ anh bao lâu nữa?

Tôi cứ chờ anh trả lời nhưng hình như vì quá mệt mà anh đã ngủ mất và quên rằng vẫn chưa trả lời tôi. Tôi cứ nằm đó, nhìn lên trần nhà trong vô thức. Chỉ biết có một thứ gì đó rơi từ khóe mắt khiến má tôi lạnh một đường dài xuống tóc. Tôi đã bắt đầu nghĩ đế chuyện tương lai của mình, không còn phó mặc như trước đây nữa. Người ta nói rằng, con gái cũng có “thì”, qua rồi thì chẳng thể níu lại được. Cái “thì” đó là khi bạn đẹp nhất, tỏa sáng nhất và được nhiều người săn đón nhất. Và cái “thì” của tôi đã sắp qua mất rồi…

Tôi chẳng hề sốt xắng cũng chẳng hề muốn anh cưới ngay tôi. Bởi tôi biết anh còn sự nghiệp, còn bao dự định và kế hoạch đang dở dang. Nhưng tôi không muốn mọi thứ cứ mơ hồ như vậy. Không ai có thể vẽ ra được tương lai nhưng ai biết được rằng sau bao năm chờ đợi tôi sẽ có cái kết viên mãn hay phải bắt đầu đi tìm một bờ vai khác. Khi đó tôi sẽ phải tự mình đi tìm đối phương chứ chẳng ai còn muốn tìm tôi nữa bởi tôi đã hết thời rực rỡ nhất rồi.

———

Tuổi 26

Tôi viết những dòng trên khi tôi ở tuổi 25, và hôm nay tôi quay lại viết tiếp. Hôm nay tôi 26 rồi.

Chúng tôi vẫn vậy, vẫn yêu nhau, vẫn giận dỗi rồi cãi vã… Và chưa về một nhà. Còn tôi đã qua “thì” con gái. Tôi trở nên khó tính hơn, khó chiều hơn, dễ nổi dận hơn. Tôi biết tuổi trẻ của tôi qua rồi.

Điều tôi lo lắng là tương lai của mình rồi sẽ ra sao? Liệu chúng tôi có đến được với nhau. Anh vẫn dửng dưng. Sự nghiệp chưa đến đỉnh điểm, những dự định cũng chưa nhen nhóm thực hiện. Tôi thì càng ngày càng xa rời những thứ mộng mơ, những ao ước về cuộc sống tươi đẹp. Giờ đây tôi lo sợ về một tương lai mù mịt và không như mong đợi hơn là háo hức chờ đợi nó. Tôi tự hỏi, mình đang làm gì trong mối quan hệ lưng chừng này. Tại sao mình lại bị mắc kẹt ở nơi vô hướng thế này? Tôi đang chờ đợi điều gì chăng?

Sau những gì tôi đã trải qua, nhìn lại thì tình yêu tôi đang có không hề đẹp mà trải đầy gai. Tôi không dám bước ra nhưng cũng không muốn mạo hiểm ở lại. Tôi mông lung. Lo sợ. Nhưng anh thì… không hề nghĩ cho tôi điều đó.

Một đứa sống cảm xúc như tôi luôn dựa dẫm vào trái tim mình. Tôi thấy mình vô dụng nhưng không sao thoát khỏi đó. Tình yêu, với ai đó là những gì đẹp nhất nhưng sao với tôi lại khó khăn đến vậy. Tôi không biết câu chuyện của mình sẽ kết thúc ra sao, hạnh phúc hay cay đắng. Tôi chỉ biết bản thân mình đang đứng giữa mê cung. Tôi không biết ngoài kia có cô gái nào như tôi không hay chỉ có mình tôi ngu muội, cứ đi theo trái tim mặc cho lí trí đang lên tiếng chửi rủa mình.

26 rồi, liệu tôi có nên tiếp tục như vậy?

Nguồn :

Có thể bạn quan tâm