Trang chủ / Tâm sự / Cô gái à, đừng gồng mình trước những tổn thương nữa nhé!

Cô gái à, đừng gồng mình trước những tổn thương nữa nhé!

Cô bạn tôi thông báo chia tay. Tôi hơi bất ngờ, vì đáng lẽ cái tin thông báo phải là một đám cưới chứ không phải một cái kết cục cho một cuộc tình kéo dài hơn 4 năm

Loading…

Cô bạn tôi thông báo chia tay. Tôi hơi bất ngờ, vì đáng lẽ cái tin thông báo phải là một đám cưới chứ không phải một cái kết cục cho một cuộc tình kéo dài hơn 4 năm. Người ta có nhiều cách để thể hiện nỗi đau của mình sau chia tay.

Có người lựa chọn mỉm cười, thể hiện mình là người mạnh mẽ, người bỏ mình đi nhưng mình không đau đớn, người bỏ mình đi nhưng mình vẫn ổn mà. Người ta thu mình vào cái kén do chính họ tạo ra. Người ta ăn uống một mình, làm việc một mình và “tận hưởng” nỗi đau cũng một mình. Tôi gọi những người đó thuộc nhóm những người đáng sợ. Tại sao lại là đáng sợ ư? Vì không ai hiểu được cũng không ai có thể bước được vào cái thế giới đầy rẫy những mảnh vỡ của họ. Cách thể hiện nỗi đau đáng sợ!

Nhóm người thứ hai lựa chọn cho mình cách thể hiện nỗi đau ra bên ngoài. Người ta có thể khóc lóc, vật vã. Người ta có thể gào thét lên với cả thế giới rằng tôi đang rất đau đớn. Một mình tôi đang phải chống chọi với nỗi đau này. Tôi cần có bạn, bạn, và bạn hãy chia sẻ cùng tôi. Hãy giúp tôi vượt qua nỗi đau này, hãy ở bên cạnh để tôi không cô đơn. Nhóm người này thuộc nhóm người dễ chịu. Dễ chịu ngay cả với nỗi đau của mình. Người ta không trốn tránh nỗi đau như nhóm người đáng sợ. Người ta dũng cảm hơn, dám đối mặt với nó. Người ta dám hét thẳng vào nỗi đau của mình. Ừ! Tôi đang đau lắm đây. “Nỗi đau” ạ, cậu hãy hạ gục tôi đi.

Nhưng có một sự thật là nhóm người đáng sợ lại dễ dàng bị gục ngã hơn nhóm người dễ chịu. Họ không có đủ can đảm để sẻ chia nỗi đau, không có đủ động lực để đối mặt với nó.

Thật may! Cô bạn tôi thuộc nhóm người dễ chịu. Cảm ơn bạn. Vì bạn đã lựa chọn tôi để tôi lắng nghe bạn.

Bạn nói bạn không sai. Đúng, bạn không hề sai, nhưng tình cảm bạn đặt vào một chàng trai không chắc chắn thì sai hoàn toàn. Bạn nói bạn không làm gì có lỗi. Đúng, bạn không hề có lỗi nhưng niềm hy vọng bạn đặt không hề đúng chỗ một chút nào, đó chính là lỗi của bạn. Bạn để bản thân mình phải chịu những ấm ức không đáng có. Bạn để cơ thể mình đau đớn, vật vã qua những niềm nhớ nhung.

Bạn làm bố mẹ bạn lo lắng, những người bạn như tôi cũng lo lắng cho bạn. Nhưng bạn xứng đáng nhận được sự lo lắng và quan tâm mà mọi người dành cho bạn. Bạn được phép đau trong nỗi đau chia ly. Bạn được phép buồn với thứ tình cảm hỗn độn mà mình vừa trải qua. Nhìn bạn mặt mày hốc hác, bạn không ăn, không ngủ. Cô bạn thậm chí bị dị ứng nay cũng chỉ còn biết dùng rượu để có thể chìm vào giấc ngủ với đôi mắt nhạt nhòa.

Bạn của tôi, hôm nay bạn vẫn còn buồn. Tôi biết đôi mắt bạn chẳng che dấu nổi những nỗi đau đớn tận sâu bên trong con tim đang đầy rẫy những tổn thương.

Đúng rồi, bạn đau chứ. Có ai muốn bị bỏ lại sau hàng tá những câu hỏi vì sao. Có ai muốn bị bỏ lại với vô vàn hụt hẫng như thế.

Giấc mơ ngày hôm qua, bạn đứng đó khoác lên mình chiếc váy trắng tinh khiết. Cầm tay người đàn ông của đời mình bước sang một trang mới. Nhưng, giấc mơ hôm qua cũng vỡ vụn theo cái buông tay lạnh lùng đó rồi. Nếu nói là buồn thì không hẳn, là đau cũng không đúng. Là bạn đang mất mát, mất mát đi một thứ hạnh phúc mà những tưởng bàn tay bé nhỏ đó đã chạm đến được.

Người ta sẽ an ủi nhau bằng những câu nói “Sau cơn mưa sẽ lại có cầu vồng”, hoặc là “Thanh xuân phải có mất mát mới tròn vẹn được thanh xuân”… Hay ai đó vừa nói chuyện cùng bạn sẽ khuyên bạn cố gắng. Khuyên một ai đó cố gắng, giống như việc bạn tự đặt một áp lực lên vai của họ. Nếu bạn có buông mình, cho bản thân một chút đau lòng thì bạn lại sợ mình đang không cố gắng. Nếu bạn nức nở với niềm đau rằng bạn đang cô đơn lắm thì bạn lại sợ phụ mất lời khuyên của người ta. Vậy nên tôi không dám khuyên bạn điều gì, chỉ mong bạn tự yêu lấy bản thân mình. Hãy “Thương mình sau những tháng năm thương người”.

Tôi biết bạn chẳng mạnh mẽ gì cả. Thế nên bạn cũng không cần gồng mình trước những tổn thương trong bạn. Tôi cần bạn là bạn. Tôi cần bạn yêu thương lấy bạn. Chỉ thế là đủ!

Nguồn :

Có thể bạn quan tâm